Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Câu Chuyện Tết Thanh Minh, Phần 4/4

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Nhiều lúc, khi chúng ta nhìn thế giới này, thấy khái niệm của con người bị đảo lộn hết cả. Không tốt thì lại nói là tốt, tốt thì lại nói là không tốt. Hại chết cha mẹ là sai, đúng không? (Dạ đúng.) Hơn nữa lại còn hại chết mẹ một cách vô cớ – không phải vì hy sinh hay bảo vệ đất nước gì cả. (Dạ phải.) Ông ấy chỉ muốn bảo vệ danh tiếng của mình, chỉ vì chút “thanh liêm” mà thôi. Thanh liêm thì có gì đâu chứ? Chẳng có lý do gì cả, chỉ vì thanh liêm mà tự giết mình, lại còn ép mẹ phải chết theo. Tôi cho rằng như vậy là quá vô minh. Cho nên chúng ta không thể noi theo những tấm gương này. (Dạ phải.) Tôn trọng ông ấy là một chuyện, nhưng ông ấy đã phạm quá nhiều sai lầm, Ông ấy làm đúng chỉ có một mặt thôi, một mặt đúng đó là: khi nhà vua sắp chết đói, ông đã cắt thịt của mình cho vua ăn, điều đó có thể nói là ông rất có lòng yêu thương và trung thành. Sau đó, ông không muốn nhận thưởng, không kể công, thì cái đó coi như là điểm tốt của ông.

Nhưng nếu ông đã biết Thiên Mệnh, vậy tại sao khi Trời mang đồ đến trước cửa cho ông thì ông lại bỏ chạy? Thiên Mệnh có nhiều phương diện, không phải chỉ dành riêng cho nhà vua. Điều đó cho thấy ông ấy đã làm trái Thiên Mệnh. (Dạ phải.) Nếu chính ông ấy bước ra kể công với nhà vua, nói rằng tôi muốn phần thưởng này, chức vị kia, v.v. hoặc viết thư cho nhà vua nói rằng “Ngài vô ơn” gì đó, thì còn có thể nói là ông ham danh, hoặc ông cố tình cưỡng cầu Trời phải ban cho mình thứ gì đó, tự mình kể lể công lao. Nhưng ông ấy không hề làm vậy! Không hề, nhưng vì chuyện này ông lại chạy trốn lên núi khiến mẹ ông càng khổ hơn. Mẹ ông đã đợi ông suốt mười chín năm ròng rã, mười chín năm cô đơn một mình. Sống một mình đã rất khổ rồi, sau khi ông ấy về lại càng khổ hơn. Vậy đó là hạng con cái gì vậy? Hạng con cái gì mà vừa không trung với vua, vừa không hiếu với mẹ. Đúng vậy! Quý vị thấy chưa? (Dạ thấy.)

Nếu ông ấy hiểu rõ ý nghĩa thật sự của trung quân, hiếu thuận, thì ông ấy phải có hiếu tâm với mẹ mình. Mẹ ông đã sống vất vả lâu như vậy, dù ông có hy sinh thế nào để mẹ mình có cuộc sống tốt hơn một chút thì cũng là điều nên làm mà. Huống hồ ông ấy chẳng hy sinh bất cứ gì, chỉ nhận lấy phần công lao mà mình xứng đáng được hưởng thôi. Không phải chúng ta nói mình đi tính toán công lao, nhưng ở thế gian này, mình làm việc gì thì cũng sẽ nhận được đồng lương tương xứng, đúng không? (Dạ đúng.) Thành ra, thí dụ chúng ta bán cho ai đó một miếng thịt của mình, người ta đưa cho mình vài ngàn đồng, đó cũng chỉ là một giao dịch bình thường thôi, không thể nói là nhận ơn huệ của ai cả. Đúng không? (Dạ đúng.) Đâu phải ông ấy không có công gì mà đến chỗ nhà vua để lấy đồ, đúng không? (Dạ đúng.) Thân người rất quý báu, ông ấy có thể hy sinh một miếng thịt trên thân thể mình cho nhà vua ăn, thì nhà vua có thưởng bao nhiêu cũng không đủ. Huống chi nhà vua còn đích thân đến đó để thưởng cho ông ấy, cũng không biết sẽ thưởng bao nhiêu, và ông ấy vẫn có thể từ chối mà. (Dạ.)

Cho nên quý vị thấy lý luận đó không đúng. Ông không những không hiếu thuận, mà còn làm cho mẹ khổ hơn. Bà đợi con đã mười chín năm, sau khi con trở về lại càng khổ hơn. Như vậy là không tốt. Không phải là người con hiếu thảo. Rồi nhà vua yêu cầu ông ra ngoài gặp mặt để ban thưởng, ông cũng không tuân lệnh vua, vậy là không phải trung quân. (Dạ.) Vậy nên cả trung lẫn hiếu, ông đều không có. Vậy thì tôi không biết chúng ta sùng bái ông ấy ở điểm gì? Ông là người cố chấp ngốc nghếch mà chúng ta lại sùng bái như vậy. Tôi không nói là không được sùng bái. Ai muốn sùng bái thì cứ sùng bái. Mỗi người đều có quan điểm riêng. Chỉ là tôi cảm thấy… Theo ý kiến không mấy quan trọng của tôi, thì ông ấy là không đúng. Còn nữa… đợi một chút.

Vì ông ấy nói rằng mình biết Thiên Mệnh, nói rất hay rằng nhà vua có được bất cứ gì là do Trời ban cho. À, chúng ta nghĩ ông ấy rất giỏi, rất thấu hiểu Thiên Mệnh. Vậy tại sao ông ấy không biết rằng Thiên Mệnh cũng đang muốn ban thưởng cho chính ông ấy? (Dạ đúng ạ.) Nhà vua đích thân đến tận nơi ông ấy ở yêu cầu ông ra ngoài, người láng giềng còn thay ông viết thư, tất cả những điều đó cũng là do Trời Đất an bài. (Dạ phải.) Tại sao ông ấy không nghĩ như vậy? Cho nên ông ấy cũng không tôn trọng Trời! Bất trung, bất hiếu, cũng không có đạo tâm, chỉ biết nói mà thôi, thấy không? Cho nên người tu hành quý vị phải cẩn thận. Suốt ngày cứ nói những giáo lý đó cũng không có ích gì, phải tự mình tu hành cho tốt. Phải hiểu được ý nghĩa thật sự của những điều đó mới được.

Giống như trước đây tôi cũng đã kể quý vị nghe một câu chuyện. Có một người, kiểu như là người tu hành, ngồi bên đường, rồi có rất nhiều người chạy qua nói với ông ta: “Ông mau chạy đi, vì có một (người-thân-)voi điên đang đuổi theo chúng tôi, gặp ai nó cũng giết cả, ông mau chạy đi!” Người gọi là tu hành đó liền nói với họ: “Tôi tin Thượng Đế, bên trong (người-thân-)voi đó cũng có Thượng Đế, nên tôi không sợ”. Lát sau (người-thân-)voi đó đến cũng giết ông ta luôn. Nếu ông ta tin rằng bên trong (người-thân-)voi có Thượng Đế, tại sao ông không tin rằng bên trong những người báo tin cho ông cũng có Thượng Đế? Tại sao ông không tin “Thượng Đế bình tĩnh” này, mà lại đi tin “Thượng Đế điên loạn” kia? Thành ra điều đó không hợp lý.

Rồi có một lần khác, ở Ấn Độ có một truyện khác thế này: Vào thời đó ở Ấn Độ, có lần chính phủ quyết định tiêm phòng cho người dân, để phòng tránh một số dịch bệnh. Khi đó có một dịch bệnh rất nguy hiểm đang lây lan khắp Ấn Độ… (Lây nhiễm cho mọi người.) Lây nhiễm. Vì bệnh chưa lan đến vùng đó, nên chính phủ quyết định tiêm phòng trước. Một số người Ấn Độ phản đối. Họ không hiểu tiêm phòng là gì, nên nhất định phản đối. Vì vậy chính phủ hoặc các tổ chức từ thiện, các bác sĩ, đã quyết định nửa đêm đến nhà họ, sẽ lén vào nhà họ, bắt họ lại rồi tiêm cho họ. Bởi vì nếu một người bị bệnh truyền nhiễm, thì đôi khi cả… thành phố đó đều bị lây nhiễm. Quý vị đều biết rất rõ mà. (Dạ.) Thành ra nếu một người không tiêm, thì sẽ rất khó xử lý.

Cho nên có một lần họ làm như vậy, một đêm nọ, một nhóm bác sĩ và y tá chạy đến nhà của một gia đình nọ, rồi bắt cả gia đình ra tiêm, rồi bắt cả gia đình ra tiêm. Dĩ nhiên họ phản kháng rất dữ dội. Nhưng phản kháng thì phản kháng, bác sĩ vẫn làm việc của mình, vẫn tiêm. Tiêm ngừa xong thì thả họ ra. Rồi ông chủ nhà đứng lên nói với họ: “Được rồi, chúng ta chống đối đủ rồi. Việc cũng đã xảy ra rồi, tôi không chống trả các ông nữa, bây giờ tôi chỉ có một quả dưa leo để cúng dường các ông thôi”. Ông nói với các bác sĩ như vậy.

Bởi vì ông nói, theo tín ngưỡng của ông, ông không muốn tiêm phòng. “Nhưng vì các ông dùng vũ lực ép buộc chúng tôi, chúng tôi không thể chống lại; chúng tôi đã chống đến hết sức rồi. Nhưng chuyện đã qua rồi. Bây giờ các ông là khách của tôi. Nhà tôi chẳng có gì nhiều, chỉ có một quả dưa leo để cúng dường các ông thôi”. Chỉ vậy thôi. Vì theo phong tục Ấn Độ, khi quý vị đến nhà họ, quý vị là Thượng Đế. Họ phải đối xử quý vị như Thượng Đế, nếu có đồ ăn thức uống gì họ cũng mang ra mời quý vị dùng. Cho nên ông mang nước và dưa leo ra cho họ, vì đó là thứ duy nhất ông có lúc đó.

Ông nói với các bác sĩ rằng, theo tín ngưỡng của ông, nếu Thượng Đế muốn ai bệnh, thì người đó sẽ bệnh. Chúng ta không nên trái ý Thượng Đế. Nên ông nhất định không tiêm. Được rồi. Các bác sĩ đứng đó nghe vậy đều cảm thấy rất hổ thẹn, vì thấy người đó có đức tin vô cùng mãnh liệt. Nhưng tôi thì thấy đức tin của ông ấy giống như đường một chiều vậy. Ông ta cũng không nghe được Thượng Đế nói gì. Ông ta chỉ nghĩ Thượng Đế nói như vậy: Thượng Đế muốn ai bệnh thì người đó sẽ bệnh. Thượng Đế cũng gửi mấy bác sĩ này đến, nghĩa là ý của Thượng Đế là muốn họ tiêm phòng. Điều này rất rõ ràng. (Dạ phải.) Ông ta thậm chí không nghe được Thượng Đế nói gì, mà lại từ chối những người đó. Nếu Thượng Đế thật sự nói với ông: “Đừng tiêm! Vì Ta không muốn con bị bệnh. Ta muốn ai bệnh thì người đó sẽ bệnh”, như vậy thì còn được. Nhưng Thượng Đế cũng tạo ra những bác sĩ này, nghĩa là Ngài có ý định khác: giúp những người không muốn bị bệnh bằng cách tiêm phòng.

Vì vậy, chúng ta, những người gọi là tu hành, không nên quá cố chấp, quá ngoan cố. Sự việc thế nào thì chúng ta cứ thuận theo tình hình đó mà xử lý. Khi chúng ta bị bệnh, ngoài việc thiền định, nỗ lực cầu nguyện ra, nếu có thuốc thì cứ uống thuốc thôi. Khi không có thuốc, thì dĩ nhiên chúng ta phải hoàn toàn dựa vào cầu nguyện, rồi xem Thượng Đế an bài thế nào thì theo như vậy. Thượng Đế đã an bài cho bác sĩ đến tận nhà quý vị, mà quý vị còn nói không muốn! Làm sao quý vị biết không phải Thượng Đế gửi họ đến? Quý vị chẳng phải nói mọi việc đều do Thượng Đế an bài sao? Nếu họ đã đến, nghĩa là Thượng Đế đã an bài rồi. (Dạ.) Vậy tại sao lại rắc rối như vậy, cứ từ chối họ? Lại còn cố chấp như vậy. Có rất nhiều truyện tương tự. Thế giới này là như vậy. Nhiều người nghĩ họ có đức tin lớn. Nhưng nói thì dễ, đến khi gặp chuyện thực tế thì lại kêu la. Nếu gia đình đó không tiêm, đến lúc bị bệnh, trước khi chết sẽ rất đau đớn. Lúc đó chắc chắn sẽ kêu la, rồi trách Thượng Đế sao không cứu họ, không chăm sóc họ, để họ bị bệnh, v.v.

Người tu hành chúng ta phải linh hoạt. Không thể chuyện gì cũng vì lười biếng hay cố chấp mà nói rằng: “Tôi tin vào Thượng Đế” là xong. Nếu vậy, thì cần gì ăn cơm? Cần gì mặc quần áo? Quý vị cứ đi ra ngoài, tin Thượng Đế là đủ. Không ai thấy quý vị trần trụi cả. Quý vị cứ tin Thượng Đế là được rồi, bụng quý vị sẽ không đói. Điều đó quá vô lý. Quá tiện lợi cho mình. Chúng ta thích nói điều gì thuận tiện cho mình thì nói như vậy, vì không muốn làm việc gì khác. Chúng ta nói rằng chúng ta tin Thượng Đế, rồi chuyện gì cũng đổ lỗi cho Thượng Đế, cái gì cũng lôi Thượng Đế ra làm lá chắn. Người tu hành chúng ta phải cẩn thận. Bởi vậy mà hôm nay tôi kể cho quý vị những truyện này. Được rồi ha? Bây giờ vỗ tay lớn như vậy, có nghĩa là: “Sư Phụ sắp kết thúc buổi giảng rồi, tốt quá!” OK, chúc ngủ ngon. (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.)

Đúng rồi, hôm nay quý vị cũng như vậy. Tôi sắp xếp cho quý vị ngồi trong nhà, mà quý vị lại nói không muốn. Thượng Đế của quý vị còn mạnh hơn tôi. Quý vị cũng không ngại trời mưa làm cho vị thần mưa không dám mưa lớn. Họ không thể chịu trách nhiệm, đều là tại quý vị ngồi ở đây. Ban đầu đáng lẽ trời mưa to rồi, rốt cuộc thấy quý vị cứ khăng khăng ngồi đó, nên họ không dám mưa nữa. Nhiều người cần mưa lại không có mưa, như nông dân, v.v. Được rồi, chúc ngủ ngon. (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.) Nhìn “hoa” một chút. Ngủ ngon nhé. Vừa rồi quý vị có nhìn mắt tôi không? (Vừa rồi…) Ít lắm à? (Rất ít, dạ đúng.) (Chào Sư Phụ.) Tôi nhìn hướng này thì họ cũng có thể thấy tôi. Vừa vặn, làm như vậy cũng tốt. Ngày mai tôi sẽ cho quý vị nhìn nhiều hơn. Vì bây giờ tối quá, không thấy rõ. Như vậy được chưa? (Dạ được.) OK, chúc ngủ ngon. (Chúc ngủ ngon, cảm ơn Sư Phụ.) Chỗ này sao thấy được? Ở đây là những người có phước báu nhất mới ngồi được. Quý vị sao chọn được chỗ này hay vậy? (Dạ hộ pháp.) Hả? (Hộ pháp.) (Hộ pháp lưu động.) Hộ pháp có thể ngồi đây à? (Dạ.) (Có thể bị điều đi bất cứ lúc nào.) Bất cứ lúc nào cũng có thể bị điều đi. (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.)

Ngày mai sẽ phát bao lì xì. (Chúc mừng năm mới.) Vì hôm nay quý vị đến trễ quá, trễ quá rồi, trời tối rồi, không thấy bao lì xì nữa. Ngày mai nhìn mới thấy màu đỏ, OK? (Dạ.) (Chào Sư Phụ.) Tốt, không tệ. (Chúc mừng năm mới, Sư Phụ.) Mẹ cưng có đến không? Ồ, có, tôi thấy bà ấy rồi. Nhưng bà ấy gầy ha, bị sụt cân phải không? Không. Không. Rồi. Chúc ngủ ngon. (Chào Sư Phụ.) Tôi có đồ [gia trì] mà không biết phát cho họ thế nào, cái này. Gọi họ qua lấy, rồi đi lên trên. Lấy xong thì xuống. Được chứ? (Dạ, dạ.) Ê, lấy của tôi. (Quý vị có thể lên lấy quà gia trì (thuần chay). Mỗi người lấy một ít.) Quý vị bên này lấy đồ [gia trì] nhé. (Xếp hàng, mỗi người lấy một ít.) Mỗi người một cái. (Mỗi người lấy một cái.) (Mỗi người một cái, mỗi người một cái. Xếp hàng, làm ơn xếp hàng.) (Lấy xong thì đi, lấy xong thì đi.)

Photo Caption: “Đừng Để Nỗi Thất Vọng Quật Ngã Bạn”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (4/4)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-05-05
2775 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-05-06
2361 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-05-07
1961 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-05-08
1713 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-05-10
1466 Lượt Xem
35:12

Tin Đáng Chú Ý

546 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-09
546 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-05-09
963 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-05-09
1808 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về