Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Câu Chuyện Tết Thanh Minh, Phần 3/4

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Tấn Văn Công thở dài, nói: “Chỉ trách ta đã lãng quên bậc hiền nhân. Thành ra ông ấy mới làm như vậy. Bây giờ thì không tìm thấy ông ấy. Nhưng ta nghe nói Giới Tử Thôi là người con vô cùng hiếu thảo. Nếu bây giờ chúng ta phóng hỏa đốt rừng, chắc chắn vì để bảo vệ mẹ, Tử Thôi nhất định sẽ cõng mẹ chạy ra thôi”. Khi ông ấy cõng mẹ ra ngoài thì có thể tìm thấy ông ấy, ý là như vậy. Nhà vua có ý tốt thôi. Sau khi suy nghĩ xong, ông liền bảo người phóng hỏa đốt rừng. Vì rừng quá lớn, lửa cháy suốt ba ngày ba đêm vẫn chưa tắt. Nhưng Giới Tử Thôi và mẹ ông nhất quyết không chịu đi ra. Hai mẹ con ôm nhau chết trước hang đá. Thật đáng thương.

Khi tìm thấy hài cốt của hai mẹ con, Tấn Văn Công rơi nước mắt. Ông sai người an táng họ ngay dưới chân núi đó, và xây một ngôi miếu nhỏ. Sau đó ngọn núi được ông đổi tên thành “Giới Sơn”, lấy chữ “Giới” trong tên Giới Tử Thôi, để tưởng nhớ vị trung thần này. Rồi ruộng đất xung quanh núi đều trở thành tài sản của ngôi miếu ở đó, để mỗi ngày đều có người thắp hương cúng dường Giới Tử Thôi và mẹ của ông.

Ngày đốt lửa đó được gọi là “Tết Thanh Minh”. Mùng 3 tháng 3 âm lịch. Kể từ đó, mỗi năm vào Tết Thanh Minh, người Trung Hoa sẽ tưởng niệm Giới Tử Thôi. Cả nước sẽ tránh dùng lửa để nấu ăn, mà chỉ ăn đồ lạnh. Hoặc chỉ ăn đồ khô. Thành ra, thời điểm đó cũng được gọi là “Tết Hàn Thực”. Nghĩa là người ta ăn đồ lạnh, không đốt lửa nấu, để bày tỏ lòng tôn kính đối với Giới Tử Thôi. Trước nhà họ đều treo một cành dương liễu, gọi là “liễu chiêu hồn”, ý nói để chiêu hồn của Giới Tử Thôi. Còn có nhiều gia đình đôi khi bày rất nhiều đồ cúng dường để tế bái rất long trọng.

Có một số ghi chép lịch sử nói rằng sau khi Giới Tử Thôi chết, Tấn Văn Công vô cùng đau buồn. Sau khi trở về cung, ông yêu cầu lấy một cây rất lớn trước hang núi chỗ Giới Tử Thôi từng ở. Ông sai thuộc hạ chặt cây đó xuống, làm thành giày để Tấn Văn Công mang mỗi ngày dưới chân để tưởng nhớ Giới Tử Thôi. Mỗi lần mang giày, ông nói: “Túc Hạ”. “Túc Hạ” nghĩa là dưới chân. Ông dùng “túc hạ” tỏ ý gọi Giới Tử Thôi. Thành ra người đời sau dùng chữ “túc hạ” này để chỉ những vị công thần rất trung thành. Đúng không? (Dạ đúng.) Có phải người Trung Hoa có thói quen này không? (Dạ có.) Có ha? Được rồi. Bây giờ quý vị đều biết rồi. Sau này đôi khi chúng ta cũng gọi ai đó là “túc hạ”, để bày tỏ lòng tín nhiệm đối với họ. Có đúng không? (Dạ đúng.) Một người rất thân thiết và đáng tin.

Tại sao tôi kể câu chuyện này cho quý vị nghe vậy? Ngoài việc để chúng ta tưởng nhớ một người quân tử trung thành, tôi muốn quý vị nhớ rằng chúng ta trì giới, chúng ta thanh liêm, nhưng không cố chấp. Hiểu không? (Dạ hiểu.) Dĩ nhiên, Giới Tử Thôi là một người rất trong sạch, thanh liêm, nhưng theo thiển kiến của tôi, ông ấy quá cố chấp. Quý vị cười gì vậy? (Thiển kiến.) “Thiển kiến” không đúng sao? (Dạ đúng.) Ờ. Thành ra tôi rất khiêm tốn. Bây giờ quý vị mới biết à? Vì mỗi người có ý kiến khác nhau, tôi không muốn khẳng định rằng ý kiến của tôi là đúng, nhưng có thể để mọi người tham khảo thôi.

Ví dụ như Giới Tử Thôi, ông nổi tiếng là người con rất hiếu thảo. Đã là hiếu thảo, sao lại có thể để mẹ mình chết oan uổng như thế? Quý vị nghĩ sao? (Dạ phải.) Ờ. Cho dù không muốn nhận thưởng, ông cũng có thể bước ra nói: “Thần không cần đâu, xin cảm ơn bệ hạ”. Chỉ vậy thôi là được rồi. Tiện thể nói với Vua: “Nghe nói bệ hạ có được thiên hạ, “Nghe nói bệ hại có được thiên hạ, là do Trời ban cho ngài, tôi không có chút công lao nào cả”. Như vậy có thể giúp Vua và những thuộc hạ vô minh của ông cũng có được chút tư tưởng cao thượng mà suy ngẫm lại, đúng không? (Dạ đúng.) Nếu họ không nghĩ như vậy thì đó là chuyện của họ. Cũng không mất mát gì cả. Sao lại phải ép mẹ mình chết oan uổng như thế? Còn chết rất đau đớn như vậy. Dù không có công lao gì lớn, ông ấy cũng đâu có làm gì sai. (Dạ phải.) Đâu cần phải trốn chui trốn lủi như thế. Ngoài ra, chuyện này đâu chỉ liên quan một mình ông ấy; mà còn liên quan đến người mẹ kính yêu nhất của ông ấy nữa.

Bà mẹ đó cũng khá ngớ ngẩn. Con trai bà có quan niệm không đúng đắn mà bà cũng không chấn chỉnh cho con. Lại còn ở đó ủng hộ ông ấy, khiến cho con trai bị chết bi thảm, và bản thân bà cũng chết theo. (Dạ đúng.) Chúng ta không phải tham sống sợ chết. Lúc đáng chết thì chúng ta chết. Khi không đáng chết thì không nên chết. Ông ấy đâu có làm việc gì tội lỗi, và bà mẹ thì đã già, làm việc vất vả cả đời để nuôi nấng ông. Cho dù Vua thưởng cho ông ấy một chút gì đó, để phụng dưỡng mẹ, thì điều đó cũng hoàn toàn hợp lý. (Dạ phải.) Sau khi trưởng thành, chúng ta nên báo hiếu cho cha mẹ. (Dạ phải.) Chúng ta không đi trộm cướp, cũng không cố ý ra ngoài để nhận công lao, như vậy đã là tốt lắm rồi; mọi người đều biết, cả nước đều biết. Ông ấy đã lên núi không nói một lời nào. Điều đó đủ để chứng minh tinh thần thanh liêm của ông ấy rồi. Cần gì phải chết như vậy?

Vì vậy thật ra, người Trung Hoa – tôi nói thật lòng nhé – sùng bái rất nhiều nhân vật không đúng. Chẳng hạn như Khuất Nguyên cũng không đúng. Tôi đã nói một lần rồi, không muốn nhắc lại nữa, không muốn chỉ trích người đã khuất. Tôi không muốn la rầy ông ấy. Bây giờ trở lại chuyện Giới Tử Thôi, lại là một người “ngốc”, xin lỗi. Tôi rất tôn trọng tấm lòng thanh liêm của ông ấy. (Dạ.) Nhưng mặt khác, ông ấy quá cố chấp. (Dạ.) Cố chấp đến mức làm tổn hại đến mạng sống của hai con người. Ông thật quá đáng, quá vô minh. Tự sát thì đã đành, đằng này còn làm chết luôn cả mẹ… Quý vị có biết tội sát hại cha mẹ là rất nặng không? (Dạ biết.) Đúng vậy. Cho nên ông ấy vô minh đến mức đó, mà chúng ta lại còn sùng bái ông ấy, thì thật là quá đáng rồi. Làm gương không tốt cho người khác. Nhưng mà là như vậy đó.

Các vị vua Trung Hoa thời xưa đều thích tưởng niệm những người trung quân ái quốc như vậy, để củng cố địa vị của họ, để củng cố địa vị của họ. Để khuyến khích dân chúng sẵn sàng hy sinh cho vua, cho nên họ liên tục truyền bá những thông điệp như vậy, nâng những nhân vật không phù hợp lên thành anh hùng để người dân sùng bái. Đó là một hình thức tẩy não. Chẳng hạn như Khổng Tử, dạy chúng ta rất nhiều phương diện. Ngài đâu phải chỉ dạy trung quân ái quốc thôi đâu, đúng không? (Dạ đúng.) Nhưng các vị vua đó toàn chỉ lấy cái “trung quân ái quốc” ra để tẩy não con trẻ chúng ta. Còn những đạo lý cao siêu khác, Còn những đạo lý cao siêu khác thì họ lại chẳng mấy chú trọng. Ở mọi triều đại, nhiều triều đại đều lấy đạo lý của Khổng Tử, nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, trung quân ái quốc ra để tẩy não người dân, để củng cố quyền lực của họ, đàn áp tinh thần phản kháng cách mạng của dân chúng.

Cũng có điểm tốt, tôi không nói rằng trung quân ái quốc là không tốt. Nhưng trong trường hợp này thì không thích đáng. (Dạ phải.) Thay vì phụng dưỡng mẹ, ông lại làm bà chết oan uổng chỉ vì danh tiếng. Danh tiếng vốn dĩ đâu phải là sự thật, lại cũng không nhận được gì cả. Tấm lòng thanh liêm của ông ấy, chỉ cần bản thân ông hiểu là đủ rồi. Vua cũng hiểu rất rõ. Cho nên đường đường là một vị Vua, bậc quân vương của cả nước, đích thân đến tận nơi đó để tìm ông. Vua đã thể hiện ân tình và sự thấu hiểu rất lớn rồi. Có phải vậy không? (Dạ phải.) Sao ông lại bất lịch sự như vậy, không thèm để ý đến Vua, lại còn chết trước mặt Vua nữa? Chết trước mặt Vua đã đành, nhưng còn bắt cả mẹ chết trước mặt Vua nữa. Vua thật sự không làm điều gì sai cả. (Dạ.) Vua chẳng có tội tình gì. Vua hoàn toàn vô tội. Sao lại dày vò tinh thần của Vua như vậy? Sau khi ông ấy chết, sau khi cả mẹ ông cũng chết, chắc chắn Vua sẽ rất đau lòng, có phải không? (Dạ phải.) Vua đích thân đến, chứng tỏ rằng Vua rất coi trọng ông. Vua coi trọng ông như vậy, nếu ông chết thì Vua chắc chắn sẽ rất đau lòng. Tại sao lại hành hạ một vị Vua tốt như vậy? (Dạ đúng.) Cho nên quý vị thấy đó, Giới Tử Thôi cũng chẳng có gì hay ho cả. Tôi không trách ông ấy, vì ông ấy chỉ là một trong những người vô minh.

Nhưng tôi nói quý vị biết, cách giáo dục như thế này đã làm hại rất nhiều người. (Dạ hiểu.) Nếu toàn thể người Trung Hoa đều theo tấm gương này, quý vị nghĩ đất nước sẽ trở thành thế nào? Bất cứ ai có chút công lao với Vua là lại đi tìm cái chết, không cho Vua có cơ hội để bày tỏ ân tình. Là một vị quan nhỏ, quý vị còn biết đến ân tình. Còn Vua, người đứng đầu thiên hạ, cũng phải biết đến ân tình chứ. (Dạ phải.) Ông cũng muốn bày tỏ ân tình của mình. (Dạ.) Tại sao quá cố chấp như vậy? Chỉ lo giữ danh tiếng của mình, mà không màng đến lập trường của Vua. Làm cho Vua mang tiếng là một vị hôn quân. Ví dụ như vậy. (Dạ.) Ông ấy đã đích thân đến tận nơi rồi, đã vô cùng khiêm nhường rồi. Đó là một minh quân, xứng đáng để mình ủng hộ. Nếu mình đã có trí huệ như vậy, trong khi xung quanh Vua toàn là những người không tốt, thì mình nên bước ra nói một tiếng chứ. Nếu không muốn giúp Vua cũng không sao, nếu không muốn nhận thưởng cũng không sao. Không ai có thể ép buộc mình cả. Chỉ cần đi ra ngoài nói là không muốn nhận là được. Tại sao phải làm như vậy? Tại sao phải ép chết mẹ, ép chết chính mình, làm cho Vua và cả nước đau buồn như vậy? Được danh tiếng đó thì có gì tốt đâu?

Cho nên đôi khi chúng ta nhìn thế giới này, thì thấy khái niệm của con người đều bị đảo lộn hết cả. Không tốt thì lại nói là tốt, tốt thì lại nói là không tốt. Hại chết cha mẹ là sai, đúng không? (Dạ đúng.) Hơn nữa lại còn hại chết mẹ một cách vô cớ – không phải vì hy sinh hay bảo vệ đất nước gì cả. Ông ấy chỉ muốn bảo vệ danh tiếng của mình, chỉ vì chút “thanh liêm” mà thôi. Thanh liêm thì có gì đâu chứ? Chẳng có lý do gì cả, chỉ vì thanh liêm mà tự giết mình, lại còn ép mẹ phải chết theo. Tôi cho rằng như vậy là quá vô minh. Cho nên chúng ta không thể noi theo những tấm gương này. (Dạ phải.) Tôn trọng ông ấy là một chuyện, nhưng ông ấy làm sai quá nhiều rồi. Ông ấy làm đúng chỉ có một mặt thôi, một mặt đúng đó là: khi Vua sắp chết đói, ông đã cắt thịt của mình cho Vua ăn, điều đó có thể nói là ông rất có lòng yêu thương và trung thành. Sau đó, ông không muốn nhận thưởng, không kể công, thì cái đó coi như là điểm tốt của ông.

Photo Caption: “Hình Trái Tim / Đôi mắt QUAN SÁT Và 4 Thông Điệp YÊU THƯƠNG”

“4 Biểu Cảm Của Mặt Trời: Trong Cùng Một Ngày (gần như cùng một thời điểm)”

(CUỘC TRÒ CHUYỆN CÓ THẬT)

Mặt Trời: “Ngài là chúng sinh được thế giới yêu quý nhất”.

Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư đáp: “Cảm ơn Ngài, chỉ xin hãy tử tế với thế gian”.

Mặt Trời: “Đừng sợ: hòa bình đang đến!”

Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư đáp: “Nguyện cầu là vậy, cảm ơn Ngài”.

Mặt Trời: “Xin gửi Tình Thương từ tất cả Chúng Sinh Mặt Trời”.

Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư đáp: “Vâng, cũng xin gửi tất cả Tình Thương từ Bản Thể của tôi”.

Mặt Trời: “THẬT SỰ thương Ngài!”

Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư đáp: “Tôi biết”.

Ảnh chụp và chú thích bởi Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư (thuần chay) ~ Ngày 2 tháng 5, năm 2026

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (3/4)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-05-05
2777 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-05-06
2362 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-05-07
1963 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-05-08
1718 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-05-10
1474 Lượt Xem
35:12

Tin Đáng Chú Ý

547 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-09
547 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-05-09
972 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-05-09
1809 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về