Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Hôm nay vẫn là ngày 10 tháng 8 năm 2026. Tôi có rất nhiều việc, nhận rất nhiều thông tin và phải xử lý theo đó. Nhưng giờ đây, Vua Hòa Bình đã thu xếp để tôi có cuộc gặp với Đức Vua của Cõi Kan, K-A-N. Đó là tên Cõi Phật của Ngài. Danh hiệu của Vị Phật Vương này là Luy. L-U-Y. Ồ, chào mừng Ngài, Đức Vua Luy. Xin lỗi vì tôi không thể tiếp kiến Ngài sớm hơn vì có quá nhiều việc đến – những thông tin mà không phải lúc nào cũng do tôi yêu cầu. Chúng tự tìm đến tôi vì thời điểm đã tới, và chư Thiên đã thu thập chúng cho tôi suốt thời gian qua. Vì thế, Văn Phòng Thông Tin Thiên Đàng phải truyền lại cho tôi. Một ngày của tôi có rất nhiều việc. Xin Ngài thứ lỗi vì chúng tôi đến gặp Ngài quá muộn. Ngài cảm thấy thế nào trên Địa Cầu chúng tôi? “Chúng tôi vẫn ổn”. Đó là lời Đức Vua nói. “Chúng tôi vẫn ổn. Trước khi gặp Ngài, chúng tôi cũng đã được tiếp đón. Mọi người đều chăm sóc chúng tôi chu đáo, và chúng tôi rất hài lòng. Xin Ngài chớ bận lòng”. Ồ, thưa Ngài, tôi rất vui khi nghe vậy. Và những người tu theo tôi, người Địa Cầu và tất cả chúng sinh trên tinh cầu này đều sẽ rất vui khi biết ý nghĩa về danh hiệu của Ngài. Bởi vì phần lớn các vị Phật Vương đều được ban những danh hiệu khác nhau, tùy theo lời nguyện, công đức và linh hồn khai ngộ cao đẳng của mỗi Ngài. Đức Vua trả lời tôi rằng danh hiệu “Luy” nghĩa là “vô úy” [không sợ hãi], còn “Kan”, tên cõi giới tâm linh của Ngài, nghĩa là “an bình”. Chao ơi, thật tuyệt vời. Chỉ cần nghe những danh hiệu ấy, chúng tôi đã biết Cõi Phật tâm linh của Ngài thật tuyệt diệu. Chúng tôi chỉ cần vậy thôi: sự vô úy và an bình. Người dân chúng tôi thật sự mong có những phẩm chất đó trong cuộc sống ở đây trên Địa Cầu. Xin cảm tạ Ngài đã khai sáng cho người dân thế giới này. Ồ, nhân tiện, thưa Đức Vua, tôi từng có một người-thân-vẹt mào cọ đen tên là Anakhan. Có phải chú ấy đến từ cõi của Ngài không? Đức Vua đáp: “Thưa không, không, không. Chú ấy đến từ một cõi khác, một tinh cầu khác. Tinh cầu nơi chú ấy xuất thân có tên là Ste, S-T-E. Đó là tinh cầu ‘Khao Khát Hòa Bình’. Đó là tên của tinh cầu ấy”. Vâng, thưa Ngài, vô cùng cảm tạ Ngài. Ngài cũng có thể khai sáng thêm cho chúng tôi về tinh cầu này và tinh cầu của Ngài được không? “Vâng, dĩ nhiên rồi”, Đức Vua đáp. Tôi đã đặt tên người-thân-chim đó là Anakhan. Nghĩa là “chiến binh hòa bình”. Chiến binh hòa bình, thật tuyệt vời. Và chú đã rời xa tôi vài năm trước. Chú là một chúng sinh xinh đẹp, rất hiền hòa và dễ thương. Mỗi khi nghĩ đến, tôi cũng nhớ chú. Nhưng đó chỉ là khía cạnh vật chất trong mối quan hệ của chúng tôi. Tôi đã nâng chú ấy lên Thiên Quốc của mình, Cõi Mới tâm linh của riêng tôi. Họ gọi đó là Cõi Mới Tim Qo Tu. Và chú ấy sống hạnh phúc ở đó. Nhưng Ngài biết không, vì tôi vẫn đang mang phàm thân, nên vẫn còn mọi cảm xúc của đời sống phàm trần. Cho nên đôi khi tôi vẫn nhớ chú ấy, nhất là vì tôi đã không có đủ thời gian ở bên chú khi chú còn sống. Điều đó khiến tôi cảm thấy có gì đó thiếu sót và lẽ ra mình nên chăm sóc chú ấy chu đáo hơn nhiều. Nhưng tôi cũng có nhiều người-thân-chim và đã chăm sóc họ hết sức có thể, vì tôi thương họ rất nhiều. Nhưng chúng tôi thắc mắc vì sao nơi đó lại có tên là Khao Khát Hòa Bình. Có phải vì tinh cầu đó chưa có hòa bình hoàn toàn không, thưa Ngài? “Ồ, vâng, chính xác, đúng vậy, thưa Vạn Vương Chi Vương, Vua Của Muôn Vua. Bởi tinh cầu đó có nhiều chủng loại chúng sinh cùng chung sống. Một số rất hiền hòa và yêu hòa bình. Còn một bộ phận nhỏ dân chúng bị ảnh hưởng bởi các vùng lân cận và thường gây ra những vấn đề bất hòa”. Ồ, thật đáng tiếc. Nhưng hy vọng họ sẽ sớm hóa giải mọi vấn đề giữa họ với quốc gia láng giềng, vùng đất láng giềng hoặc tinh cầu láng giềng, phải không? “Ồ, đúng vậy, họ sẽ làm được”. Thưa Ngài, chúng tôi cầu chúc họ được hòa bình. Đức Vua Luy nói: “Lý do Anakhan đến bên Ngài trong hình hài người-thân-chim là vì như vậy chú dễ kết nối trực tiếp và sống cùng Ngài hơn, bởi vì không có nhiều đệ tử hay người nào khác có thể sống cùng nhà, gần bên hay trong cùng khuôn viên với Ngài. Và chú ấy đến là vì muốn thỉnh cầu Ngài giúp tinh cầu của chú được hòa bình, được hòa bình hơn”. Ồ, vâng, đúng vậy. Vâng, tôi nhớ chuyện đó. Tôi đã giúp họ. Vì vậy không lâu sau đó, họ đã có được hòa bình hoàn toàn với lối sống thuần chay hoàn toàn. Chúng con cảm tạ Ân Điển của THƯỢNG ĐẾ. Amen, thưa NGÀI. Đấng Tối Cao, Quyền Năng TỐI THƯỢNG, Từ Bi TỐI THƯỢNG, Yêu Thương TỐI THƯỢNG, Khoan Dung TỐI THƯỢNG và Khai Sáng TỐI THƯỢNG cho tất cả chúng sinh. Bây giờ xin Ngài cho chúng tôi biết đôi điều về Cõi của Ngài, Ngài đến đây bằng cách nào hoặc bằng loại phương tiện gì, cũng như mục đích chuyến thăm của Ngài là gì? “Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi, thưa Đức Phật Vương Di Lặc. Cõi giới hiện hữu của chúng tôi là cõi giới tâm linh viên mãn, và chúng tôi thậm chí không có từ ngữ về thịt-động vật như trên tinh cầu này. Tất cả chúng tôi đều hoàn toàn ‘sống bằng tình thương’; giống như quý vị sống thuần chay, chúng tôi sống bằng tình thương. Chúng tôi sống nhờ Tình Thương và Ân Điển của THƯỢNG ĐẾ, đồng thời sáng tạo theo cách riêng của chúng tôi chỉ để giải trí. Thật ra chúng tôi không cần gì cả. Vì cõi giới của chúng tôi rất an bình nên tất cả cư dân đều sống hạnh phúc. Họ không cần ăn; họ không cần uống. Họ chỉ tận hưởng phước lành tâm linh của chính mình và Ân Điển từ THƯỢNG ĐẾ. Chúng tôi luôn hưng thịnh và vô cùng hạnh phúc. Tất cả chúng tôi đều hạnh phúc. Còn phương tiện đưa chúng tôi đến đây thì thật ra mắt thường không nhìn thấy được. Nó hoàn toàn trong suốt, nhưng không gì có thể phá hủy được, dù va chạm, gặp sự cố hay thậm chí bị trầy xước bên ngoài hay bất cứ gì như thế. Chúng tôi dùng lực lượng tâm linh của mình để điều khiển phương tiện. Nó di chuyển rất nhanh, nhưng khi ngồi bên trong, mình không cảm thấy bất kỳ chuyển động nào. Giống như mình đang ngồi trong phòng khách tại ngôi nhà thế gian của mình vậy”. Chao ôi! Thật tuyệt vời. Thật sự rất tốt. Nếu ở đây có phương tiện ấy, tôi sẽ luôn sử dụng vì thân thể vật chất của tôi khá mỏng manh, yếu ớt. Mỗi khi di chuyển, tôi thường thấy khó chịu vì xe chạy, đôi lúc dừng rồi lại chạy, phần nào làm gián đoạn trạng thái nhập định, ngay cả khi tôi đang ngồi thiền trong xe. Hơn nữa, khi tôi di chuyển, chẳng hạn, xung quanh có rất nhiều xe cộ và các loại năng lượng khác nhau luôn dịch chuyển. Ngay cả máy bay cũng không phải lúc nào cũng bay êm ái như vậy. Đôi lúc sự rung lắc khiến tôi xuất định hoặc ra khỏi trạng thái tĩnh lặng. Sau khi hạ cánh cũng khá phiền toái. Tôi cần nghỉ ngơi, nhưng đôi lúc không thể nghỉ. Tôi phải lập tức làm việc. Hoặc đến thăm Trung tâm của đệ tử, thiền cùng họ, trò chuyện với họ, hoặc làm những việc thế tục khác. Ước gì chúng tôi có được phương tiện [tiện lợi] như của Ngài. Có lẽ một ngày nào đó chăng, thưa Ngài? “Ồ, được chứ”. Đức Vua nói: “Ồ, được chứ. Trong Cõi Mới Tâm Linh Tim Qo Tu của Ngài, Ngài còn có thiết bị và công nghệ ưu việt hơn thế này. Nhưng ở đây, Ngài phải thích nghi với những phát minh và công nghệ thô sơ của tinh cầu này. Tôi chắc chắn là đôi lúc Ngài cảm thấy rất khó chịu”. Ồ, đúng vậy, thưa Ngài, dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi. Nhưng biết làm sao đây? Biết làm sao đây? Tất cả chúng tôi đành phải chịu thôi. Tôi mừng vì Ngài mang theo vương quốc thu nhỏ của riêng mình nên cảm thấy như ở nhà trong cõi của chúng tôi. Photo Caption: “Sống Trong Tình Thương Và Sự Huy Hoàng Của Thiên Đàng. Đón Chào Mỗi Bình Minh Mới Với Tương Lai Tươi Sáng, Hân Hoan”











